Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Bóng ngày



Chiều đi ra phố một mình
Ngẩn ngơ chiếc bóng hữu tình đi theo
Nắng nghiêng ra khỏi lưng đèo
Hương nghiêng theo tóc bay vèo theo xuân.

Chiều đi ra phố ngập ngừng
Bước chân bỏ dấu mấy chừng hoang sơ
Bàn tay níu tháng năm hờ
Lặng nghe chuông thánh gõ bờ quạnh hiu.

Chiều nghiêng một nhánh lá xiêu
Thoáng qua như trống bốn chiều không thinh
Còn không?
Chiếc bóng của mình?
Còn theo
Hay đã nhẹ tình trôi veo?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét